Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

TÔI BẤT TIN AI!















Thật tình trên đời này có còn sót điều gì chân thật hơn không, tôi còn có thể tin vào điều gì, tin vào ai nữa đây. Những ngừơi bạn mà tôi hằng hi vọng, đặt hi vọng rất nhiều nhưng tất cả, tất cả...giờ như một cơn gió thoảng nhẹ vụt qua, nhẹ lắm, mong manh lắm, tôi phải làm sao để níu kéo các bạn quay về, tôi phải làm sao? Những giây phút chúng tôi cùng bên nhau tâm sự tôi sẽ đi tìm ở chốn nào trong khoảng trời xanh rộng lớn này, tìm đâu trong sự nhỏ nhoi của tôi, tìm đâu khi một tấm lòng đã tha thiết rời xa, rời xa tất cả, rời xa tình bạn mà chúng tôi đã có bên nhau bao kỉ niệm. Làm sao tôi có thể buộc miệng nói ra hai từ "tan rã", làm sao tôi có thể nói đây. Tôi không muốn. tôi không muốn chia li. Liệu chúng tôi có mất nhau không, chúng tôi có mất đi những kỉ niệm mà chúng tôi đã có liệu có mất không. Điều gì đã khiền cho mọi thứ trở nên như thế, điều gì trong cuộc sống đã làm cho các bạn ấy muốn rời khỏi một cái tên đầy ấp kỉ niệm như vậy. Có điều gì mà lại không thể nói ra, có điều gì mà phải chê giấu, tôi có nên tin tưởng nửa không, tin người mà xưa nay tôi luôn đặt niềm tin vào đó. Liệu rồi đây cầu vòng tình bạn có mộc trở lại trên "bầu trời" của tôi nửa không. Tôi nhớ lắm hình ảnh lúc chúng tôi bên nhau đùa giỡn, nói những câu nghịch ngợm nhưng nghe thật vui và thật gần gũi, tôi nhớ lắm những khi chúng tôi bên nhau cười hết cỡ, những lúc ăn quà bánh giờ tất cả đã lạc đến chốn nào mất rồi tôi cố sức thì có tìm lại được không hay sẽ mất hết. Các bạn có nuối tiếc như tôi và có buồn như tôi không. Tôi đã từng vui, tự hào, mãn nguyện với tình bạn này bao nhiêu thì bây giờ tôi buồn và thất vọng bấy nhiêu. Tôi xin lỗi vì nếu có thể hiểu lầm các bạn nhưng có bao giờ các bạn đứng ở vị trí của tôi má nghĩ cho tôi không, nghĩ cho tình bạn của chúng mình không?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét