Thứ Tư, 21 tháng 10, 2009

MỘT NGÀY MAI TÔI BIẾT


Có một chuyện tôi không bao giờ dám thừa nhận dù trong lòng tôi hiểu rất rõ. Hiểu nhiều lắm. "Mỗi buổi sáng khi bừng tỉnh dậy lòng em luôn rạo rực một niềm tin, một niềm hi vọng đó là vào một ngày mai khác trong tương lai em có thể được gặp anh, một người em luôn hi vọng và chờ đợi. Một chuyện rất mong manh và mơ hồ nhưng hình như nó đã chiếm toàn bộ ước mơ và niềm hi vọng. Nhưng rồi đến hôm sau của ngày trước đó em biết được một điều, điều mà em luôn lo sợ nhất. Vẫn không tin vì sự mù quán kia quá lớn, em tự dối lòng đó không có thực. Cho đến hôm sau của ngay trước đó, cũng là lúc anh thực hiện lời hứa của mình cũng như một lời giải thích mà em luôn chờ đợi và hi vọng nhưng rồi khi cái giờ khắc dịnh mệnh ấy đến em không còn cách nào tiếp tục dối lòng được nữa, một câu nói của anh đã làm tất cả mọi sự cố gắng của em trở nên vô nghĩa. Anh làm tan biến hoàn toàn mọi ước mơ và hi vọng, mục đích của cuộc đời mà em đã từng hào hứng đặt ra anh đã cuốn trôi tất cả theo tình yêu của anh. Muốn nói một lời trách móc nhưng không sao nói được dù chỉ một lời tại sao anh vô tình nhưng bất lực trước tất cả. Phải nói gì đây khi có quá nhiều cảm xúc làm tim em đau buốt... chúc anh hạnh phúc và vui vẻ!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét