
Mọi việc trong cuộc sống này đều có cái giá của nó điều quan trọng nhất là nó đắt hay rẻ. Tôi đã từng mơ ước một cuộc sống hoàn mĩ và luôn hi vọng vào sự hoàn mĩ mọi thứ đều xét đánh trên tiêu chuẩn "hoàn mĩ" kia. cho đến mối tình mà tôi cũng đã xây dựng trên sự hoàn mĩ ấy và cũng chính vì nó mà giờ đây tôi phải chua cay mà nuốt lệ vào lòng làm sao dám để cho người ta thấy một người "hoàn mĩ" cũng phải khóc. Nhiều lúc tôi mong ghê gớm người ta nhìn thấy tôi khóc "để anh biết được rằng em đã không còn như ngày trước đó, sau những tháng ngày cố chấp và mù quán em đã học được rất nhiều điều, biết được rất nhiều điều mà trước đây em luôn phủ định. Em biết khóc vì đau khổ, biết buồn vì xa cách, biết chia sẽ, biết cảm thông nhưng anh có biết điều gì là quan trọng nhất không? Đó là em đã biết và tin những điều anh nói : "trên đời này vốn không tồn tại sự hoàn mĩ như em nói đó là tưởng tượng chứ không có thật, một người toàn vẹn, chính chắn như Phí Vân Phàm cũng có luc ghen tuông, một chàng trai giàu có như Trọng Thiên Kì cũng không có được quyền cho phép ở bên Hạ Chi Tinh dù một Hạ Chi Tinh tốt bụng nhưng cũng đã từng lừa đảo để kiếm sống, dù một Giang Trực Thụ thông minh như thế nào nhưng anh ấy vẫn luôn không có cách biểu lộ tình cảm của mình với mọi người xung quanh, một Uông Lục Bình múa giỏi và xinh đẹp nhưng vẫn không thể vượt qua sự thù hận, một Uông Tử Lăng ngây thơ tốt bụng và trong sáng lại vô tình trở thành thủ phạm đối với Lục Bình, một Đơn Quân Hạo đẹp trai và tài giỏi giàu có vẫn bị người khác hãm hại, một Hoàng Phủ Sang được cưng yêu trong "sự giàu có nhất Châu Á" nhưng với cô ấy đó lại la một chiếc lòng son tù túng, một Nam Phong Cẩn bản lĩnh như thế nhưng hôm ấy vẫn không hiểu đươc dụng ý của Sang Sang...điều em thấy những người như thế họ cũng không thể xây cho minh một sự hoàn mĩ nói chi chúng ta - những con người bình thường không văn chương như Uông Tử Lăng, không thành đạt như Đơn Quân Hạo và Phí Vân Phàm, không tài sắc như Uông Lục Bình, đâu chung tình như Hạ Chi Tinh, đâu si tình như Trọng Thiên Kì"...phải không anh!?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét