Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009

CỐ LÊN CÓ ĐƯỢC KHÔNG!


Bây giờ mình rất muốn tìm đại một lí do nào đó để khóc một trận cho hết cỡ. Trong lòng mình lúc này rối ren vì nhiều thứ quá làm sao mình có thể biết được hiện tại mình buồn vì cái gì, nước mắt cứ muốn rơi dù cho mình đã hết sức kiềm chế. Ông trời ơi biết đến bao giờ tôi mới có hể tỉnh ngộ thật sự. Hãy cho tôi biết có được khống! Mỉnh không biết lí do có phải là vì kết quả học tạp tháng này hay không hay vì thất vọng trước sự ra đi của một người mà trước giờ mình luôn chờ đợi. Nhưng không thể phủ nhận thành tích của mình tháng này là quá tệ, một đôi chữ TRUNG BÌNH mà trước nay chưa từng có trong lịch sử của mình. Trời ơi mình đã dốc hết sức mình để học chưa sao mình mơ hồ quá. Biết làm sao mở miệng mà nói với cha mẹ - người thân yêu của mình luôn bên cạnh, yêu thương mình cho được. Tự nhiên mình thấy rất là sợ, sợ cái cảm giác làm cho người khác thất vọng và nhất là người yêu thương mình - cha mẹ. Hình như mình đang chịu đựng không nỗi nhưng mình lại không muốn nói ra nhất là các bạn và đặt biệt là cha mẹ. Làm sao có thể nói mình vì chuyện riêng tư mà ảnh hưởng đến học tập phải kiếm sao ra và phải nói sao ra cái lí do riêng tư ấy. Tự nhiên mình cảm thấy cơ thể như đang tan ra từng mảnh một mất hết sức lực cả rồi. Mình cũng không hiểu tại sao mình lại trở nên tệ hại như vậy. Làm cha mẹ thất vọng thì mình không đáng sống nữa. Làm sao mà không tệ cho được khi mỗi ngày lo nghĩ mấy chuyện tào lao bỏ ra không quá hai tiếng dồng hồ mà học bài nhưng làm sao mình dám ngụy biện đó là sự thông minh. Học lực trung bình ư? Tiểu Hương ơi! Một điều mà mình chưa từng và không dám nghĩ tới. Một lí do mà mình nói là vì không được sử dụng máy tính nhưng có phải vậy không hay đó cũng là sự ngụy biện cho đỡ phải xấu hổ với cha mẹ vì hình như mình không có lí do nào để nói cả vì cha mẹ đã làm tất cả những điều có thể cho tôi học tốt. Hình như mình lại không hiểu. Có khó nghĩ không?! Hình như cái lười của mình quá lớn mà lương tâm không thể chiến thắng được. Dù rất nhiều lần mình tự nhủ bản thân phải cố gắng học vì cha mẹ nhưng không hề vì mình. Giờ mình học chỉ vì muốn cha mẹ đừng buồn và lo cho mình dù cha mẹ thì nghĩ ngược lại nhưng hình như mình không biết mình học vì cái gì. Giờ mình học gì cũng được, có thể cha mẹ chỉ cần nói một câu mình sẽ lập tức thay đổi cái mà mình đang lực chọn mình sẽ không hề cảm thấy do dự vì mình không biết bản thân đang mơ ước điều gì. Hình như ước mơ của mình lúc này không còn nữa. Mình không còn muốn thực hiện cái lí tưởng cao đẹp kia nữa - cái mong muốn xây dựng đất nước, cái mong muốn thiết kế ra những bộ trang phục dành riêng cho thiên thần, cái ước mơ thiết kế những công trình kì vĩ, cái ước mơ viết lên những khúc tình ca lãng mạng, cái ước mơ được viết nên những vần thơ làm rơi lòng người đọc... tất cả những cái ngày xưa của một con người tham lam có nhiều mơ ước và nhiều tham vọng. Không biết tháng sau mình sẽ cố gắng lên được không nữa, không biết mình có đủ sức vượt qua hay không. Đành phải dốc hết sức thôi. Nào Tiểu Hương! Cố gắng lên nào! Tìm lại tất cả niềm tin và mơ ước bị mất. TRY AGAIN!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét