Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010
25/06/2010
Hôm qua mình gặp lại thầy vẫn con người và dáng vóc của hôm xưa, vẫn là ánh mắt chứa chan ấy nhưng lần gặp gỡ này thầy không nhìn mình như lúc mọi người vẫn quen gọi mình là cô trò nhỏ của thầy. Điều này đâu phải lạ đối với mình và cũng đâu phải là lần đầu tiên nhưng sao lần nào cũng không vứt được cái cảm giác hơi buồn và có lẽ còn buồn hơn nữa. Sao cứ phải như người xa lạ thế kia, thầy có muốn mình chào thầy không, có muốn nhìn thấy nụ cười nữa không, mình quá chủ quan sao giờ thầy đang có một gia đình êm ấm và hạnh phúc thì cảm nhận của mình là nghĩa gì liên quan đến thầy chứ. Dối người, dối lòng như thế làm mình buồn lắm buồn như thể lần đầu tiên mình biết được sự thật và không chấp nhận nổi nó vậy. Tối ấy mình về mơ thấy thầy và còn đứng cạnh người của mình yêu sao bao nhiêu năm em vẫn không thể quên được dù xung quanh em hạnh phúc thừa đủ với mọi người. Sang năm em phải bắt đầu một năm mới với nhiều thứ lắm có nhiều việc để làm lắm nhưng chắc chắn trong đó sẽ không có việc của thầy. Hiên giờ ngồi đối mặt với lòng em thấy mình dường chững chạc hơn. Đã mấy năm trôi qua em thấy mình lớn lên nhiều lắm không còn trẻ con như trước nữa, không còn ngốc nghếch như lúc ấy bên thầy, em can đảm hơn trong tình cảm của mình và làm được nhiều việc hơn và làm được một việc rất lớn thầy có biết không....?!
Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010
KI NIEM SAO
Nhắm mắt lại để cố tìm đến với những giấc mơ đẹp nhưng sao bản thân luôn không thể tìm thấy được thứ mà mình mơ ước tại vì sao mình cũng không hiểu nổi nữa. Đã từ rất lâu rồi mình không còn được nhìn thấy chính mình nữa, không thấy nụ cừơi hân hoan khi đôi tay chạm vào sở thích. Mình không muốn thừa nhận cái nguyên nhân làm tiếng cười vụt tắt "Nhìn thấy bóng anh dần xa em sao nhói lòng vì nắm tay anh mà sao em không giữ được đành thế xa nhau từ đây vắng anh bên đời em cứ như anh đã muốn hai ta cho nhau một lối riêng. Lặng bước trên con đường riêng giờ lá úa đầy, nghẹn đắng trong tim từng cơn đang thét gào tên anh, vì trái tim e con yeu... Không thể nào một kỉ niệm quá lâu như thế sao cứ bám lấy tâm hồn mình rướm đầy đau khổ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
