Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2009

BUON SAO CU BUON HOAI













Hình như ngôn từ của mình đã cạn kiệt để diễn tả mọi việc đang xảy ra xung quang mình. Nhưng mình vẫn cứ muốn nói. Ngày hôm qua cô giáo dạymôn vật lí nổi tiếng khó tính ở trường mình đã kể cho cả lớp nghe về thời học sinh của cô và không hiểu tại sao câu chuyện của cô lại giống với việc mình đang gặp phải. Cũng là những điểm số môn văn nhưng hình như cô can đảm gấp vạn lần mình. Cô cũng từng đạt những con điểm lớn môn ngữ văn rồi cũng bị những con điểm kém như mình đầu năm mà cái lí do cô hiểu lại thật là thuyết phục, cô còn biết cách làm sao để khắc phục thành tích xấu của mình một cách thật đáng ngưỡng mộ. Vậy mà đầu năm chưa chi mình đã thất vọng, suýt nữa mình còn định từ bỏ mình thật là kẻ ngu ngốc, chưa chi mà đã vội thất vọng. Dù gì bài tập làm văn tệ ấy vẫn được trên trung bình 5.5 cơ! Cũng lớn hơn cô ngày ấy rồi ấy vậy mà mình lại bi quan như thế cô chỉ có 2.5 mà còn cố gắng được thì mình cũng phải cố gắng cho bằng được. Và mình cũng không còn trách mốc bất kì ai mình thấy thích cái bài văn của mình vì mình đã dùng tâm hồn của mình mà viết ra nó. Dù trong bài văn đó mình vẫn chưa tập trung do nhiều vấn đề chi phối nhưng kể từ bây giờ mình sẽ bắt đầu làm lại một con người mới sẽ không còn để những giọt nước mắt cay đắng kia vướng đầy trong văn mình nữa. Mình phải bắt đầu mọi chuyện lại từ những gì mình còn xót lại quyết không để nó mất đi nữa. Mình phải vì mọi người trong đó có mình mà sống ch đáng với cuộc sống của một con người. Sự thất bại và ra đi ấy không thể cướp hết tất cả của mình mình phải giữ lại những thứ thật quan trọng cho mình. Mình không nên sống vì người khác như lúc trước. Kể cả những đứa bạn thân từng vì mình sẽ chia bao nhiêu tâm sự mà cũng còn có thể chơi khăm mình, còn trêu chọc nỗi đau của mình để làm niềm vui của nó, khi đi cùng người bạn trai mà nó thích nó còn có thể xem mình như không tồn tại mình nghiễm nhiên trở thành kẻ vô hình như không tồn tại, người thứ ba xuất hiện trong câu chuyện của nó. Khi đi bên cạnh mình nó biến mình thành một kẻ chỉ biết nghe theo lời nó mình không có cái quyền quyết định. Khi cả hai cùng xuất hiện bên người bạn nam đó mình luôn là kẻ bị đẩy ra ngoài. Khi người khác dành tặng cho cả hai những thứ tốt đẹp nó luôn là kẻ độc chiếm một mình, và lại có đứa vì những người bạn ăn chơi mới của nó mà bỏ mặc cảm xúc của mình dù mình bảo là không muốn nói, mình đã bảo chỉ cần có một đứa ngồi đó xem mình khóc một trận thì mình thấy đủ lắm rồi, ấy vậy mà nó nghiễm nhiên đi chơi mặc cảm xúc của mình. Có đứa thì vì chuyện tình cảm mà suốt ngày tíu tíu bên tai những câu chuyện những tin nhắn của nó mà nó quên mất một diều chính bản thân mình mới đang bị rơi xuống vực cần nó kéo lên. Mình không nói nhưng ít ra nó phải hiểu. Còn có đứa chỉ đến tâm sự với mình khi nó gặp chuyện buồn còn niềm vui nó chia sẽ cho người khác thậm chí bây giờ nó chẳng còn xem mình là bạn nữa. Mình quá hối hận khi đã tâm sự cho nó nghe quá nhiều chuyện của mình. Tình bạn thật mong manh quá nhiều người thay đổi quá, một người bạn nam nào đó nói thật không sai mìhn không nên chơi quá thân với người khác không khéo sẽ bị người ta lợi dụng khi đó mình sẽ còn buồn hơn với lúc mà mình cô đơn một mình. Dù biết không gì bất hạnh bằng việc sống mà không tìm được cho mình một người bạn thân để chia sẽ tâm sự nhưng mình nhất định sẽ không chọn lại những người mình đã chọn những người từng chơi xấu mình. Từ đây mình phải sống vì mình và không bao giờ nhường nhịn nó nữa!

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

OH! MY GOD!


Hôm nay thật bất ngờ. Mình có nằm mơ cũng không thể ngờ được mình lại được loại khá, một cái loại mà mình từng ghét cay ghét đắng khi xưa. Nhưng hôm nay nó làm mình vui ghê ghớm nhưng chắc chắn đó không phải là cảm giác tự hào khi xưa mà nó là cảm giác như được xoa dịu. Nhưng có một điều mình biết rõ bản thân mình thật sự không còn xứng đáng với nó nữa. Một đêm qua giúp mình hiểu một điều rằng mình vừa qua đã bị sốc thật sự khi biết mình sẽ bị trung bình và mình biết mình đã chua hề cố gắng hết sức, một điều đáng để hổ thẹn với công sức của cha mẹ. Và mình biết thêm một chuyện qua lần này nữa là cô giáo dạy môn vật lý của mình. Vẻ ngoài cương quyết của cô làm mình bất ngờ với thành tích trong tháng. Cô không nhẫn tâm như mình tưởng, cái tưởng cô chỉ cho cơ hội một lần nhưng cô đã không làm như vậy. Mình rất bất ngờ khi phát kết quả người mình muốn cảm ơn đầu tiên đó chính là cô. Những bài học cô dạy thật đậm chất triết lí. Mình nhất định phải cố gắng hết sức để không phụ lòng cô mới được!

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009

CỐ LÊN CÓ ĐƯỢC KHÔNG!


Bây giờ mình rất muốn tìm đại một lí do nào đó để khóc một trận cho hết cỡ. Trong lòng mình lúc này rối ren vì nhiều thứ quá làm sao mình có thể biết được hiện tại mình buồn vì cái gì, nước mắt cứ muốn rơi dù cho mình đã hết sức kiềm chế. Ông trời ơi biết đến bao giờ tôi mới có hể tỉnh ngộ thật sự. Hãy cho tôi biết có được khống! Mỉnh không biết lí do có phải là vì kết quả học tạp tháng này hay không hay vì thất vọng trước sự ra đi của một người mà trước giờ mình luôn chờ đợi. Nhưng không thể phủ nhận thành tích của mình tháng này là quá tệ, một đôi chữ TRUNG BÌNH mà trước nay chưa từng có trong lịch sử của mình. Trời ơi mình đã dốc hết sức mình để học chưa sao mình mơ hồ quá. Biết làm sao mở miệng mà nói với cha mẹ - người thân yêu của mình luôn bên cạnh, yêu thương mình cho được. Tự nhiên mình thấy rất là sợ, sợ cái cảm giác làm cho người khác thất vọng và nhất là người yêu thương mình - cha mẹ. Hình như mình đang chịu đựng không nỗi nhưng mình lại không muốn nói ra nhất là các bạn và đặt biệt là cha mẹ. Làm sao có thể nói mình vì chuyện riêng tư mà ảnh hưởng đến học tập phải kiếm sao ra và phải nói sao ra cái lí do riêng tư ấy. Tự nhiên mình cảm thấy cơ thể như đang tan ra từng mảnh một mất hết sức lực cả rồi. Mình cũng không hiểu tại sao mình lại trở nên tệ hại như vậy. Làm cha mẹ thất vọng thì mình không đáng sống nữa. Làm sao mà không tệ cho được khi mỗi ngày lo nghĩ mấy chuyện tào lao bỏ ra không quá hai tiếng dồng hồ mà học bài nhưng làm sao mình dám ngụy biện đó là sự thông minh. Học lực trung bình ư? Tiểu Hương ơi! Một điều mà mình chưa từng và không dám nghĩ tới. Một lí do mà mình nói là vì không được sử dụng máy tính nhưng có phải vậy không hay đó cũng là sự ngụy biện cho đỡ phải xấu hổ với cha mẹ vì hình như mình không có lí do nào để nói cả vì cha mẹ đã làm tất cả những điều có thể cho tôi học tốt. Hình như mình lại không hiểu. Có khó nghĩ không?! Hình như cái lười của mình quá lớn mà lương tâm không thể chiến thắng được. Dù rất nhiều lần mình tự nhủ bản thân phải cố gắng học vì cha mẹ nhưng không hề vì mình. Giờ mình học chỉ vì muốn cha mẹ đừng buồn và lo cho mình dù cha mẹ thì nghĩ ngược lại nhưng hình như mình không biết mình học vì cái gì. Giờ mình học gì cũng được, có thể cha mẹ chỉ cần nói một câu mình sẽ lập tức thay đổi cái mà mình đang lực chọn mình sẽ không hề cảm thấy do dự vì mình không biết bản thân đang mơ ước điều gì. Hình như ước mơ của mình lúc này không còn nữa. Mình không còn muốn thực hiện cái lí tưởng cao đẹp kia nữa - cái mong muốn xây dựng đất nước, cái mong muốn thiết kế ra những bộ trang phục dành riêng cho thiên thần, cái ước mơ thiết kế những công trình kì vĩ, cái ước mơ viết lên những khúc tình ca lãng mạng, cái ước mơ được viết nên những vần thơ làm rơi lòng người đọc... tất cả những cái ngày xưa của một con người tham lam có nhiều mơ ước và nhiều tham vọng. Không biết tháng sau mình sẽ cố gắng lên được không nữa, không biết mình có đủ sức vượt qua hay không. Đành phải dốc hết sức thôi. Nào Tiểu Hương! Cố gắng lên nào! Tìm lại tất cả niềm tin và mơ ước bị mất. TRY AGAIN!

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2009


SORRY MY TEACHER!



Co lai gian nua roi chan that minh khong thich bi hieu lam dau! Khong biet co se nghi gi ve thai do cua minh, nhung du gi cung phai xin loi co. Em xin loi co nhieu lam nhung mai em van khong the nao truc tiep noi voi co, vi em rat ngai khi phai doi dien voi nguoi lon hon minh. Uoc gi Co co the hieu nhung gi em dang nghi thi tot biet may! Em xin loi Co du Co co nghe hay khong cung chang sao ca vi em da biet loi cua minh roi!

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2009

CHUYỆN KỂ VỀ THIÊN SỨ


Cơn mưa đêm rã rích ngoài trời, một bầu trời tối đen như mực, mây đen che phủ những vì sao. Nhóc ngồi trong nhà suy nghĩ rất nhiều chuyện từ cuộc sống đang xảy ra quanh nhỏ, nó nghĩ về nhiều chuyện nhưng không cụ thể được một chuyện nào, mọi thứ cứ rối tung trong tâm trí nó như một đóng tơ vò nát. Xã hội vẫn đang tồn tại một quy luật do con người đặt ra nhưng có vẻ hơi buồn vì nó quá khắc khe với những tâm hồn nhỏ bé như nhóc. Phải mất một thời gian kha khá nó mới xác định được những suy nghĩ trong lòng mình và nó phát hiện chuyện mà nó nghĩ đến đầu tiên đó chính là câu chuyện về mối tình đầu của nó - mối tình mà làm nó buồn nhất và luôn làm nó đau khổ, một mối tình khắc cốt ghi tâm một tâm hồn trẻ dại.

Chuyện xảy ra không nhớ là tự bao giờ, lúc nó còn là một học sinh trung học khoảng lớp 8, lớp 9 gì đó. Nó gặp một thiên sứ mà trong lòng nó hiểu đó là một thiên sứ, chàng đẹp trai và rất tốt bụng và một diều đặt biệt là chàng ta rất quan tâm nhỏ, quan tâm một cách kì lạ và hết sức khác thường không giống như những gì nó nghĩ, một tình cảm đơn giản. Chàng thiên sứ luôn có những cử chỉ yêu thương, tình cảm nồng nàn thoát đến trong lòng bé con bởi vì ánh nhìn của chàng thiên sừ luôn hướng về con bé ấy, luôn không bao giờ ngoảnh đi khi nhóc nhìn về, một ánh nhìn âu yếm. Những giờ học luôn làm nó cảm thấy hạnh phúc vì cái nhìn đó. Cho đến một ngày con nhóc khờ khạo ấy phát hiện mình đã thật sự thích chàng thiên sứ ấy bởi những cảm giác nhớ thương và chờ đợi một điều khó tả và nó đã khẳng định như thế dù nó chỉ mơ hồ xác định tình cảm của chàng ta dành cho nó. Những ngày tháng đầu tiên mọi việc vẫn không có gì thay đổi nhưng đến một ngày kia, trường của nó có vài giáo viên mới chuyển đến, nó bắt đầu nhận ra sự thay đổi rõ rệt nhưng nó vẫn chưa tin hay cũng không hiểu có phải vì bản thân nó không muốn tin, chàng thiên sứ ngày một xa nhỏ dần dù nó cố gắng tìm kiếm và chạy theo. Rồi lần thứ nhất, lần thứ hai, cho đến những lần sau nó nó đã không còn bắt gặp cái ánh mắt làm cho nó hạnh phúc cũng như những cử chỉ quan tâm cũng dần tắt lụi, mờ dần và biến mất. Phải chăng nó đã lầm tưởng rồi sao, chàng thiên sứ đã làm cho trái tim nó lần đầu tiên rung động. Hình như chàng có tình ý với một cô gái khác ở rất gần với chàng và cũng xinh đẹp hơn nhỏ. Nhóc buồn lắm thật sự nó không biết phải làm gì để níu kéo tình cảm của chàng thiên sứ ấy tại một vùng quê nghèo ấy nó hoàn toàn bất lực với những hạnh phúc và những thứ nó cần để chạy theo và níu kéo tình yêu của nó. Nó ngủ mê trong cơn đau ấy dường như không có ai đủ sức như chàng thiên sứ để giúp nó vực dậy nhưng có một điêu trong lòng nó duy nhất hiểu đúng, đó là chỉ cần nó còn cảm thấy cần đến tình cảm của chàng thiên sứ thì nó mãi mãi không thể thoát khỏi cái bể sâu vực thẫm này. Chàng thiên sứ càng gần thì nó lún càng sâu nhưng giờ đây tất cả đều vô tâm và bất lực trước nỗi đau đầu đời của nó. Những ngày cô đơn trong nước mắt giúp nó hiểu một điều... nó không phải là thiên thần trong lòng chàng thiên sứ như nó vẫn tưởng mà thật ra nó chỉ là một... cô học trò đặt biệt đáng yêu trong lòng một... người thầy!

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2009

MỘT NGÀY MAI TÔI BIẾT


Có một chuyện tôi không bao giờ dám thừa nhận dù trong lòng tôi hiểu rất rõ. Hiểu nhiều lắm. "Mỗi buổi sáng khi bừng tỉnh dậy lòng em luôn rạo rực một niềm tin, một niềm hi vọng đó là vào một ngày mai khác trong tương lai em có thể được gặp anh, một người em luôn hi vọng và chờ đợi. Một chuyện rất mong manh và mơ hồ nhưng hình như nó đã chiếm toàn bộ ước mơ và niềm hi vọng. Nhưng rồi đến hôm sau của ngày trước đó em biết được một điều, điều mà em luôn lo sợ nhất. Vẫn không tin vì sự mù quán kia quá lớn, em tự dối lòng đó không có thực. Cho đến hôm sau của ngay trước đó, cũng là lúc anh thực hiện lời hứa của mình cũng như một lời giải thích mà em luôn chờ đợi và hi vọng nhưng rồi khi cái giờ khắc dịnh mệnh ấy đến em không còn cách nào tiếp tục dối lòng được nữa, một câu nói của anh đã làm tất cả mọi sự cố gắng của em trở nên vô nghĩa. Anh làm tan biến hoàn toàn mọi ước mơ và hi vọng, mục đích của cuộc đời mà em đã từng hào hứng đặt ra anh đã cuốn trôi tất cả theo tình yêu của anh. Muốn nói một lời trách móc nhưng không sao nói được dù chỉ một lời tại sao anh vô tình nhưng bất lực trước tất cả. Phải nói gì đây khi có quá nhiều cảm xúc làm tim em đau buốt... chúc anh hạnh phúc và vui vẻ!

Thứ Ba, 20 tháng 10, 2009

VÔ THỰC


Đã hơn một lần tôi đã nghe và hiểu tại vì sao mọi việc lại trở nên như vậy, không phải tại bất cứ ai xung quanh tôi mà chính là tại tôi mù quán và cố chấp, tại tôi không chịu thừa nhận cái thực tại đang tồn tại quanh tôi mà những con người sống trong đó đều bất lực, bất lực trước nó. Nếu như bạn cho tôi một cơ hôi khác để suy nghĩ về tình bạn có thể tôi sẽ thay đổi quan niệm của mìnhnhưng tôi không bao giờ thừa nhận việc mình đã làm là không đúng bởi vì...tôi không sai. Và có lẽ bạn cũng không sai và tình bạn của chúng ta cũng không sai và bạn có thể cho tôi biết người sai là ai không, một điều mà tôi biết chắc đó không phải là tại duyên số của chúng ta. Bởi vì sự đổi thay của các bạn mình có thể hiểu được là tại vì sao, tại cái hệ quả của danh tiếng một học sinh giỏi đã làm cho các bạn quên đi những thứ tốt đẹp hơn đã trải qua và quên cả những kỉ niệm tình bạn tuyệt vời chỉ có một diều là tôi không bao giờ trách ban!

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009

MOT NGAY EM BIET












Moi buoi sang khi bung tinh day long em luon rao ruc mot niem tin, do la ngay mai sau do em se duoc gap anh, se duoc nhin thay anh o mot noi xa xoi ma anh dang o, o voi nguoi than yeu cua anh, em luon tin tuong vao mot ngay ma em co du suc tim den anh, mot niem tin ngoc nghech nhung thuong tinh ay lai chinh nhu la muc dich song cua em mat roi. Cho den hom truoc ngay hom sau do, em van luon nuoi hi vong du doi luc bang khuang hoi lo so, khong biet anh co cho doi duoc den luc em that su khon lon hay khong, nhung em van nuoi hi vong, hi vong mong manh da duoc mac vao chuong gio, chiec chuong gio em van hay lam trong nhung luc nho anh khong biet phai lam gi. Moi tin don, nhung loi noi em dieu cho ngoai tay nhu khong nghe thay du doi luc do la su gia vo, em luon tin nhu vay! Du da tinh co em mo ho nghe duoc mot dong tin ve anh, em da tan mat nhin va tan tai nghe nhung em van hi vong va khong chap nhan va duong nhu em khong bao gio muom chap nhan no du em hieu nhung co le em khong muon tin, tin vao dieu ma em vua hieu do, cho den sinh nhat anh, em muon da diet no dung bao gio toi vi em muon do chi la nhung tin don em khong bao gio muon nghe chinh mieng anh xac nhan dieu do, dieu ma em van muon nhung lai so nhat do la tinh yeu cua anh. Cho den hom sau cua ngay truoc do, mot buoi sang thuc day em van chua tin dieu ma em dang so. Cho den hai hom sau cua hai ngay truoc do, khi loi hua cua anh thuc hien, mot loi giai thich trong ngay sinh nhat, anh biet khong mot cau thua nhan cua anh da hoan toan dap nat trai tim em, cuon het bao nhieu hi vong theo tinh yeu cua anh ben co gai xinh dep ma anh da chon. Anh khien bao nhieu no luc cua em tu truoc den gio tro nen vo ich



Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

MONG BÌNH MINH BUỔI SÁNG


Và thế là điều ước ấy đã không thể trở thành sự thật, cái diều ước mà em đã dặt rất nhiều hi vọng bây giờ không thể diễn tả được. Em chỉ có thể nói một điều trong ngày hôm nay HAPPY BIRTHDAY anh không nghe cũng chẳng sao vì em chỉ cần bãn thân mình hiểu em đang làm gì!

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009


ĐIỀU MÀ TÔI HIỂU


Mọi việc trong cuộc sống này đều có cái giá của nó điều quan trọng nhất là nó đắt hay rẻ. Tôi đã từng mơ ước một cuộc sống hoàn mĩ và luôn hi vọng vào sự hoàn mĩ mọi thứ đều xét đánh trên tiêu chuẩn "hoàn mĩ" kia. cho đến mối tình mà tôi cũng đã xây dựng trên sự hoàn mĩ ấy và cũng chính vì nó mà giờ đây tôi phải chua cay mà nuốt lệ vào lòng làm sao dám để cho người ta thấy một người "hoàn mĩ" cũng phải khóc. Nhiều lúc tôi mong ghê gớm người ta nhìn thấy tôi khóc "để anh biết được rằng em đã không còn như ngày trước đó, sau những tháng ngày cố chấp và mù quán em đã học được rất nhiều điều, biết được rất nhiều điều mà trước đây em luôn phủ định. Em biết khóc vì đau khổ, biết buồn vì xa cách, biết chia sẽ, biết cảm thông nhưng anh có biết điều gì là quan trọng nhất không? Đó là em đã biết và tin những điều anh nói : "trên đời này vốn không tồn tại sự hoàn mĩ như em nói đó là tưởng tượng chứ không có thật, một người toàn vẹn, chính chắn như Phí Vân Phàm cũng có luc ghen tuông, một chàng trai giàu có như Trọng Thiên Kì cũng không có được quyền cho phép ở bên Hạ Chi Tinh dù một Hạ Chi Tinh tốt bụng nhưng cũng đã từng lừa đảo để kiếm sống, dù một Giang Trực Thụ thông minh như thế nào nhưng anh ấy vẫn luôn không có cách biểu lộ tình cảm của mình với mọi người xung quanh, một Uông Lục Bình múa giỏi và xinh đẹp nhưng vẫn không thể vượt qua sự thù hận, một Uông Tử Lăng ngây thơ tốt bụng và trong sáng lại vô tình trở thành thủ phạm đối với Lục Bình, một Đơn Quân Hạo đẹp trai và tài giỏi giàu có vẫn bị người khác hãm hại, một Hoàng Phủ Sang được cưng yêu trong "sự giàu có nhất Châu Á" nhưng với cô ấy đó lại la một chiếc lòng son tù túng, một Nam Phong Cẩn bản lĩnh như thế nhưng hôm ấy vẫn không hiểu đươc dụng ý của Sang Sang...điều em thấy những người như thế họ cũng không thể xây cho minh một sự hoàn mĩ nói chi chúng ta - những con người bình thường không văn chương như Uông Tử Lăng, không thành đạt như Đơn Quân Hạo và Phí Vân Phàm, không tài sắc như Uông Lục Bình, đâu chung tình như Hạ Chi Tinh, đâu si tình như Trọng Thiên Kì"...phải không anh!?

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

MONG MỘT LẦN ĐƯỢC KHÓC











Có một chuyện chưa bao giờ tôi dám nói, có lẽ bạn rất bất ngờ vì mơ ước của tôi vì có ai mong một lần được khóc đâu. Tất nhiên đó không phải là tất cả của tôi nhưng đôi lúc tôi đã từng ước như vậy.
Tôi đã từng cười rất nhiều, cười cho bản thân mình, cười cho mọi người vui và thấy rằng tôi đang cười nhưng có mấy ai biết được tôi phải khổ sở như thế nào để thuyết phục bản thân hé môi cười hết cỡ. Nó không dễ chịu, đã không ít lần tôi mơ tưởng mình có thể là con người hạnh phúc như sự giả tạo của mình. Đã không ít lần tôi hi vọng mình có thể được như lúc xưa vui tươi và ngây ngô dù trông thật ngốc nghếch. Và không biết đã bao lần tôi trốn chạy, trốn chạy hiện thực đang tồn tại quanh tôi, đôi lúc trốn chạy cả những khi cười vỡ lòng bên người thân và bạn bè của mình. Đôi lúc tôi lại sợ, sợ cái giả tạo kia ngày càng lớn, tôi sợ đánh mất chính tôi, còn gì bất hạnh hơn khi không được là mình. Lại có lúc tôi muốn co người lại, co lại cho thật nhỏ để không ai nhìn thấy tôi, không ai biết rằng tôi đang khóc như thế thật tốt. Còn như bây giờ, tôi không thể để người thân bạn bè thấy nước mắt tôi rơi họ sẽ nghĩ ngợi nhiều lắm.
Gió đang thổi, gió thổi ngày một mạnh dần, lạnh dần khiến cho tôi lạnh hơn, lạnh lắm và lạnh như sự cô đơn, tôi sợ nó - cô đơn, một vòng tay mà tôi hằng hi vọng và chờ đợi giờ lại âu yếm bên một tâm hồn khác, gió ơi, có phải đang thổi những bông tuyết trắng xinh kia về đây để đóng băng con tim tôi, vì ghét nó hay vì đang giúp nó, có phải rằng muốn đem nó vào cái tủ lạnh của tạo hóa cho nó đùng bị phân hủy? Hay vì muốn cho nó lập tức vô cảm chỉ còn trơ sự băng giá với tình đời, với tình yêu và những thứ tình dối trá. Tôi sợ lắm, sợ lắm sự xa lạ của anh; tôi sợ lắm, sợ lắm sự nhớ nhung và vô cùng vô cùng sợ chờ đợi anh - một điều tôi không biết là tốt hay xấu!
Phải chi tôi là nàng Tấm, được một lần nếp mình trong vỏ thị, tôi xin vĩnh viễn trở thành linh hồn cho quả ấy sẽ không bước ra đâu - tôi sẽ không ném mùi trần thế.
Tôi nhìn thấy đôi cánh của một chú chim non đang bay trên bầu trời. Đôi cánh tập tành kia làm tôi thấy đau xót và tủi phận vì tôi giống nó, tôi đang chập chững bước vào đời như chú chim ấy đang tập bay giữa nền trời cao rộng. Nó cũng nhỏ bé và mong manh. Một làn gió nhẹ làm nó chao đảo. Nó bay một mình, một mình thôi, chỉ có một mình...,...,nó đang khóc, khóc rất nhiều,...đồng cảm và hiểu được vì sao nó khóc...Cơn mưa ấy đã ùa đến, chim ơi mầy bay về đâu, sao cứ loay hoay chỗ ướt át lạnh lùng đó, phải rồi làm sao mầy bay nỗi khi chỉ có một mình mầy trong cơn giông tố, mầy sợ hãi và bối rối lắm phải không, mầy biết đấy nhà tao là một tổ ấm nhưng...làm sao... tôi dám quay về.
Phải chăng nàng Đại Ngọc đã hóa kiếp cho thân tôi vì nặng tình cậu Bảo nên lại nhờ tôi khóc tiếp cho nàng! Giáng Châu xuống trần dùng nước mắt trả nợ cho Thần Anh còn tôi sao tôi không tìm được lí do nào cho mình, tôi dùng nước mắt của mình trả nợ cho ai dây?!
Hững cánh hoa ấy. Hững cánh hoa chỉ vừa bắt đầu tung ra, một nhị hoa còn e ấp, thế mà sương rơi chi cho tình cờ vào khe hở nhỏ nhoi kia làm ướt nhị hoa, nhuốm lệ cho hoa. Rồi ong bướm. Bay vào. Mật ngọt thuần khiết dâng lại cho đời, hoa sẽ cảm ơn hay oán hận, cảm ơn đã lưu lại vị ngọt đời tôi hay oán hận vì đã cướp đi giọt nước mắt đầu đời.
Cuộc đời ơi! Đây là thiên đường hay địa ngục. Anh là thiên thần hay ác quỷ. Tôi là ai???

TÔI BẤT TIN AI!















Thật tình trên đời này có còn sót điều gì chân thật hơn không, tôi còn có thể tin vào điều gì, tin vào ai nữa đây. Những ngừơi bạn mà tôi hằng hi vọng, đặt hi vọng rất nhiều nhưng tất cả, tất cả...giờ như một cơn gió thoảng nhẹ vụt qua, nhẹ lắm, mong manh lắm, tôi phải làm sao để níu kéo các bạn quay về, tôi phải làm sao? Những giây phút chúng tôi cùng bên nhau tâm sự tôi sẽ đi tìm ở chốn nào trong khoảng trời xanh rộng lớn này, tìm đâu trong sự nhỏ nhoi của tôi, tìm đâu khi một tấm lòng đã tha thiết rời xa, rời xa tất cả, rời xa tình bạn mà chúng tôi đã có bên nhau bao kỉ niệm. Làm sao tôi có thể buộc miệng nói ra hai từ "tan rã", làm sao tôi có thể nói đây. Tôi không muốn. tôi không muốn chia li. Liệu chúng tôi có mất nhau không, chúng tôi có mất đi những kỉ niệm mà chúng tôi đã có liệu có mất không. Điều gì đã khiền cho mọi thứ trở nên như thế, điều gì trong cuộc sống đã làm cho các bạn ấy muốn rời khỏi một cái tên đầy ấp kỉ niệm như vậy. Có điều gì mà lại không thể nói ra, có điều gì mà phải chê giấu, tôi có nên tin tưởng nửa không, tin người mà xưa nay tôi luôn đặt niềm tin vào đó. Liệu rồi đây cầu vòng tình bạn có mộc trở lại trên "bầu trời" của tôi nửa không. Tôi nhớ lắm hình ảnh lúc chúng tôi bên nhau đùa giỡn, nói những câu nghịch ngợm nhưng nghe thật vui và thật gần gũi, tôi nhớ lắm những khi chúng tôi bên nhau cười hết cỡ, những lúc ăn quà bánh giờ tất cả đã lạc đến chốn nào mất rồi tôi cố sức thì có tìm lại được không hay sẽ mất hết. Các bạn có nuối tiếc như tôi và có buồn như tôi không. Tôi đã từng vui, tự hào, mãn nguyện với tình bạn này bao nhiêu thì bây giờ tôi buồn và thất vọng bấy nhiêu. Tôi xin lỗi vì nếu có thể hiểu lầm các bạn nhưng có bao giờ các bạn đứng ở vị trí của tôi má nghĩ cho tôi không, nghĩ cho tình bạn của chúng mình không?