
Cơn mưa đêm rã rích ngoài trời, một bầu trời tối đen như mực, mây đen che phủ những vì sao. Nhóc ngồi trong nhà suy nghĩ rất nhiều chuyện từ cuộc sống đang xảy ra quanh nhỏ, nó nghĩ về nhiều chuyện nhưng không cụ thể được một chuyện nào, mọi thứ cứ rối tung trong tâm trí nó như một đóng tơ vò nát. Xã hội vẫn đang tồn tại một quy luật do con người đặt ra nhưng có vẻ hơi buồn vì nó quá khắc khe với những tâm hồn nhỏ bé như nhóc. Phải mất một thời gian kha khá nó mới xác định được những suy nghĩ trong lòng mình và nó phát hiện chuyện mà nó nghĩ đến đầu tiên đó chính là câu chuyện về mối tình đầu của nó - mối tình mà làm nó buồn nhất và luôn làm nó đau khổ, một mối tình khắc cốt ghi tâm một tâm hồn trẻ dại.
Chuyện xảy ra không nhớ là tự bao giờ, lúc nó còn là một học sinh trung học khoảng lớp 8, lớp 9 gì đó. Nó gặp một thiên sứ mà trong lòng nó hiểu đó là một thiên sứ, chàng đẹp trai và rất tốt bụng và một diều đặt biệt là chàng ta rất quan tâm nhỏ, quan tâm một cách kì lạ và hết sức khác thường không giống như những gì nó nghĩ, một tình cảm đơn giản. Chàng thiên sứ luôn có những cử chỉ yêu thương, tình cảm nồng nàn thoát đến trong lòng bé con bởi vì ánh nhìn của chàng thiên sừ luôn hướng về con bé ấy, luôn không bao giờ ngoảnh đi khi nhóc nhìn về, một ánh nhìn âu yếm. Những giờ học luôn làm nó cảm thấy hạnh phúc vì cái nhìn đó. Cho đến một ngày con nhóc khờ khạo ấy phát hiện mình đã thật sự thích chàng thiên sứ ấy bởi những cảm giác nhớ thương và chờ đợi một điều khó tả và nó đã khẳng định như thế dù nó chỉ mơ hồ xác định tình cảm của chàng ta dành cho nó. Những ngày tháng đầu tiên mọi việc vẫn không có gì thay đổi nhưng đến một ngày kia, trường của nó có vài giáo viên mới chuyển đến, nó bắt đầu nhận ra sự thay đổi rõ rệt nhưng nó vẫn chưa tin hay cũng không hiểu có phải vì bản thân nó không muốn tin, chàng thiên sứ ngày một xa nhỏ dần dù nó cố gắng tìm kiếm và chạy theo. Rồi lần thứ nhất, lần thứ hai, cho đến những lần sau nó nó đã không còn bắt gặp cái ánh mắt làm cho nó hạnh phúc cũng như những cử chỉ quan tâm cũng dần tắt lụi, mờ dần và biến mất. Phải chăng nó đã lầm tưởng rồi sao, chàng thiên sứ đã làm cho trái tim nó lần đầu tiên rung động. Hình như chàng có tình ý với một cô gái khác ở rất gần với chàng và cũng xinh đẹp hơn nhỏ. Nhóc buồn lắm thật sự nó không biết phải làm gì để níu kéo tình cảm của chàng thiên sứ ấy tại một vùng quê nghèo ấy nó hoàn toàn bất lực với những hạnh phúc và những thứ nó cần để chạy theo và níu kéo tình yêu của nó. Nó ngủ mê trong cơn đau ấy dường như không có ai đủ sức như chàng thiên sứ để giúp nó vực dậy nhưng có một điêu trong lòng nó duy nhất hiểu đúng, đó là chỉ cần nó còn cảm thấy cần đến tình cảm của chàng thiên sứ thì nó mãi mãi không thể thoát khỏi cái bể sâu vực thẫm này. Chàng thiên sứ càng gần thì nó lún càng sâu nhưng giờ đây tất cả đều vô tâm và bất lực trước nỗi đau đầu đời của nó. Những ngày cô đơn trong nước mắt giúp nó hiểu một điều... nó không phải là thiên thần trong lòng chàng thiên sứ như nó vẫn tưởng mà thật ra nó chỉ là một... cô học trò đặt biệt đáng yêu trong lòng một... người thầy!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét