
Hình như ngôn từ của mình đã cạn kiệt để diễn tả mọi việc đang xảy ra xung quang mình. Nhưng mình vẫn cứ muốn nói. Ngày hôm qua cô giáo dạymôn vật lí nổi tiếng khó tính ở trường mình đã kể cho cả lớp nghe về thời học sinh của cô và không hiểu tại sao câu chuyện của cô lại giống với việc mình đang gặp phải. Cũng là những điểm số môn văn nhưng hình như cô can đảm gấp vạn lần mình. Cô cũng từng đạt những con điểm lớn môn ngữ văn rồi cũng bị những con điểm kém như mình đầu năm mà cái lí do cô hiểu lại thật là thuyết phục, cô còn biết cách làm sao để khắc phục thành tích xấu của mình một cách thật đáng ngưỡng mộ. Vậy mà đầu năm chưa chi mình đã thất vọng, suýt nữa mình còn định từ bỏ mình thật là kẻ ngu ngốc, chưa chi mà đã vội thất vọng. Dù gì bài tập làm văn tệ ấy vẫn được trên trung bình 5.5 cơ! Cũng lớn hơn cô ngày ấy rồi ấy vậy mà mình lại bi quan như thế cô chỉ có 2.5 mà còn cố gắng được thì mình cũng phải cố gắng cho bằng được. Và mình cũng không còn trách mốc bất kì ai mình thấy thích cái bài văn của mình vì mình đã dùng tâm hồn của mình mà viết ra nó. Dù trong bài văn đó mình vẫn chưa tập trung do nhiều vấn đề chi phối nhưng kể từ bây giờ mình sẽ bắt đầu làm lại một con người mới sẽ không còn để những giọt nước mắt cay đắng kia vướng đầy trong văn mình nữa. Mình phải bắt đầu mọi chuyện lại từ những gì mình còn xót lại quyết không để nó mất đi nữa. Mình phải vì mọi người trong đó có mình mà sống ch đáng với cuộc sống của một con người. Sự thất bại và ra đi ấy không thể cướp hết tất cả của mình mình phải giữ lại những thứ thật quan trọng cho mình. Mình không nên sống vì người khác như lúc trước. Kể cả những đứa bạn thân từng vì mình sẽ chia bao nhiêu tâm sự mà cũng còn có thể chơi khăm mình, còn trêu chọc nỗi đau của mình để làm niềm vui của nó, khi đi cùng người bạn trai mà nó thích nó còn có thể xem mình như không tồn tại mình nghiễm nhiên trở thành kẻ vô hình như không tồn tại, người thứ ba xuất hiện trong câu chuyện của nó. Khi đi bên cạnh mình nó biến mình thành một kẻ chỉ biết nghe theo lời nó mình không có cái quyền quyết định. Khi cả hai cùng xuất hiện bên người bạn nam đó mình luôn là kẻ bị đẩy ra ngoài. Khi người khác dành tặng cho cả hai những thứ tốt đẹp nó luôn là kẻ độc chiếm một mình, và lại có đứa vì những người bạn ăn chơi mới của nó mà bỏ mặc cảm xúc của mình dù mình bảo là không muốn nói, mình đã bảo chỉ cần có một đứa ngồi đó xem mình khóc một trận thì mình thấy đủ lắm rồi, ấy vậy mà nó nghiễm nhiên đi chơi mặc cảm xúc của mình. Có đứa thì vì chuyện tình cảm mà suốt ngày tíu tíu bên tai những câu chuyện những tin nhắn của nó mà nó quên mất một diều chính bản thân mình mới đang bị rơi xuống vực cần nó kéo lên. Mình không nói nhưng ít ra nó phải hiểu. Còn có đứa chỉ đến tâm sự với mình khi nó gặp chuyện buồn còn niềm vui nó chia sẽ cho người khác thậm chí bây giờ nó chẳng còn xem mình là bạn nữa. Mình quá hối hận khi đã tâm sự cho nó nghe quá nhiều chuyện của mình. Tình bạn thật mong manh quá nhiều người thay đổi quá, một người bạn nam nào đó nói thật không sai mìhn không nên chơi quá thân với người khác không khéo sẽ bị người ta lợi dụng khi đó mình sẽ còn buồn hơn với lúc mà mình cô đơn một mình. Dù biết không gì bất hạnh bằng việc sống mà không tìm được cho mình một người bạn thân để chia sẽ tâm sự nhưng mình nhất định sẽ không chọn lại những người mình đã chọn những người từng chơi xấu mình. Từ đây mình phải sống vì mình và không bao giờ nhường nhịn nó nữa!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét