A_snow! Lại một buổi chiều nữa đến và một ngày nữa đã trôi qua, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn theo quy luật một chiều của nó và trong đó là một hiện thực có chúa A_snow! Một nỗi buồn ngự trị trái tiom và mãi mãi sẽ không có một người nhìn thấy.
-Ngày 15/10 lại trở về và mọi dự định lại cứ tiếp diễn như chính điều chứa nó. Nỗi buồn thực tại rất vu vơ nhưng thật sư nó đã ngự trị trái tim tôi một khoảng thời gian dài và dường như chưa từng có một phút giây biến mất. Ngày sinh nhật anh năm nay cũng như mọi năm đã ăn sâu vào toim2 thức tôi một cách mù quán nhưng lần này cảm giác có khác khác. Năm nay đã có một người đứng tại vị trí mà tôi hằng mơ ước và chờ dợi mừng sinh nhật với anh - cái điều ước mà tôi đã từng rất cố gắn để thực hiện và đã từng có một thời gian tôi hụt hẫng và cho đảo khi mất nó cái ngày mà anh tìm được người anh đợi - ngày mà mọi niềm tin trong tôi không còn nữa LCD!
-Ngồi trong phòng như mọi khi sinh hoạt lớp nhưng bỗng nhiên hôm nay lại đượm buồn khi nghe ban lớp trưởng hát những bài hát (dù nghe rất sến) nhưng một nỗi buồn quen thuộc lại thoáng qua rằng rồi đây mình sẽ không còn được nghe bạn ấy hát nữa...năm nay đã là năm cuối cấp rồi...!fn!
Thứ Hai, 27 tháng 9, 2010
Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010
25/09/2010
A_snow! Hôm nay là một ngày buồn và xảy ra nhiều chuyện. Dẫu biết rằng cuộc sống này làm sao thoát khỏi nhựng sai lầm và nỗi buồn nhưng sao mỗi lầm vấp phải lại luôn bị hụt hẩng và buồn rất là nhiều. Hôm nay mình đã phạm phải một sai lầm mà đồi với bao người đó là chuyện nhỏ chẳng ăn nhầm gì cả nhưng từ trước giờ mình chưa từng trải qua tình huống nay bao giờ. Mình đã làm cho một người cô đàng yêu buồn và có thể có túc giận. Cô có giận mình không ta lổi là của mình.......... tại sao mình lai không học bài, cái bài học mình hoàn toàn đủ khả năng để hoàn thành là do tính ỉ lại. Thực ra tối qua mình không hề đọc sách, làm văn thì có làm thật đấy nhưng không đến nổi không học nổi bài môn sử. Cô ơi em xin lổi cô nhiều lắm! Hình như hôm nay chỉ có một mình em hôm nay là không thuộc bài...ngừơi kia cũng giống như em thôi nhưng bạn ấy thuộc còn em thì ỉ lại vào tờ danh sách tại em hôm nay em lại phạm sai lầm làm sao cho cô hết buồn hết giận.!?
Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010
23/09/2010
Thứ Tư, 14 tháng 7, 2010
15/07/2010
Chiều ngày hôm nay sẽ là ngày cô ấy kếtthúc tất cả, kết thúc những cuộc chơi để trở về với chính bản thân mình. Con người ngày nào vẫn cúi đầu vào những bài tập, trang sách ngày mai và bỏ quên niềm vui thích của bản thân mình.
Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010
25/06/2010
Hôm qua mình gặp lại thầy vẫn con người và dáng vóc của hôm xưa, vẫn là ánh mắt chứa chan ấy nhưng lần gặp gỡ này thầy không nhìn mình như lúc mọi người vẫn quen gọi mình là cô trò nhỏ của thầy. Điều này đâu phải lạ đối với mình và cũng đâu phải là lần đầu tiên nhưng sao lần nào cũng không vứt được cái cảm giác hơi buồn và có lẽ còn buồn hơn nữa. Sao cứ phải như người xa lạ thế kia, thầy có muốn mình chào thầy không, có muốn nhìn thấy nụ cười nữa không, mình quá chủ quan sao giờ thầy đang có một gia đình êm ấm và hạnh phúc thì cảm nhận của mình là nghĩa gì liên quan đến thầy chứ. Dối người, dối lòng như thế làm mình buồn lắm buồn như thể lần đầu tiên mình biết được sự thật và không chấp nhận nổi nó vậy. Tối ấy mình về mơ thấy thầy và còn đứng cạnh người của mình yêu sao bao nhiêu năm em vẫn không thể quên được dù xung quanh em hạnh phúc thừa đủ với mọi người. Sang năm em phải bắt đầu một năm mới với nhiều thứ lắm có nhiều việc để làm lắm nhưng chắc chắn trong đó sẽ không có việc của thầy. Hiên giờ ngồi đối mặt với lòng em thấy mình dường chững chạc hơn. Đã mấy năm trôi qua em thấy mình lớn lên nhiều lắm không còn trẻ con như trước nữa, không còn ngốc nghếch như lúc ấy bên thầy, em can đảm hơn trong tình cảm của mình và làm được nhiều việc hơn và làm được một việc rất lớn thầy có biết không....?!
Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010
KI NIEM SAO
Nhắm mắt lại để cố tìm đến với những giấc mơ đẹp nhưng sao bản thân luôn không thể tìm thấy được thứ mà mình mơ ước tại vì sao mình cũng không hiểu nổi nữa. Đã từ rất lâu rồi mình không còn được nhìn thấy chính mình nữa, không thấy nụ cừơi hân hoan khi đôi tay chạm vào sở thích. Mình không muốn thừa nhận cái nguyên nhân làm tiếng cười vụt tắt "Nhìn thấy bóng anh dần xa em sao nhói lòng vì nắm tay anh mà sao em không giữ được đành thế xa nhau từ đây vắng anh bên đời em cứ như anh đã muốn hai ta cho nhau một lối riêng. Lặng bước trên con đường riêng giờ lá úa đầy, nghẹn đắng trong tim từng cơn đang thét gào tên anh, vì trái tim e con yeu... Không thể nào một kỉ niệm quá lâu như thế sao cứ bám lấy tâm hồn mình rướm đầy đau khổ...
Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010
Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010

Nhung chia li trong cuoc song nay qua nhieu, va su ngau nhien sau nhung lan chia li ay cung khong it hon no! No lam trai tim con nguoi ta bang gia, don dau va lam nguoi ta phai roi nhieu nuoc mat. Nhung nhung giot nuoc mat ay_nhung giot nuoc mat roi sau nhung su chia lia la nhung giot nuoc mat tham lang va nguoi toi can nhat thi khong he hay biet. Hanh phuc voi ai kia gio day la mot viec hien nhien boi gio day ai co mot gia dinh hanh phuc:
KHUAT MO
Bach Hai
Gio chieu mon nhe doi hon nho
Mot manh cuoi vui manh ngam ngui
Ai biet phuong xa nguoi em doi
Gio buon nang bong tieng cuoi vang?
Bong chieu buong that khe that em
Nhe nhu the khong gian nay im lang
Noi goc khuat am tham khong tia sang
Hoang hon chung chang thay hon em
Doc het long cam lay nhung bang khuang
Ma tham hoi anh nguoi hay biet ay?
Trai tim nho dong tham trao tuong can
Sao anh oi nang den nen roi long
Troi cang toi toi tam, toi mit
Dau kia troi bong nguoi moi kia dau?
..................................................
Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010
MONG MANH ĐIỀU TÔI NGHĨ
Mong manh như một giọt sương buổi sớm khi mặt trời bắt đầu mọc là hạnh phúc của tôi!
Mọi thứ luôn không cụ thể kể cả những gì gần gũi với
tôi nhất. Đã rất lâu tôi không còn những khoảnh khắc để bâng khuâng ngồi buồn vần vơ. Gia đình tôi bây giờ không còn như trứơc, cha mẹ hoà thuận hhau hơn, tôi cảm thấy hạnh phúc hơn trứơc nhưng ... xã hội không dành cho tôi những tình cảm như cha mẹ cua tôi.
Đã thấy mấy tháng nay tôi không dám lang thang trên Internet, tôi sợ bất chợt trông thấy một hình ảnh nào đó rồi sẽ lại tiếp tục đau lòng. Việc học tập của tôi có phần tiến triểm hơn trứơc đó là kếtết quả của một sự cố gắng nhưng tôi đãbỏ ra nhiều.
Mọi thứ luôn không cụ thể kể cả những gì gần gũi với
tôi nhất. Đã rất lâu tôi không còn những khoảnh khắc để bâng khuâng ngồi buồn vần vơ. Gia đình tôi bây giờ không còn như trứơc, cha mẹ hoà thuận hhau hơn, tôi cảm thấy hạnh phúc hơn trứơc nhưng ... xã hội không dành cho tôi những tình cảm như cha mẹ cua tôi.Đã thấy mấy tháng nay tôi không dám lang thang trên Internet, tôi sợ bất chợt trông thấy một hình ảnh nào đó rồi sẽ lại tiếp tục đau lòng. Việc học tập của tôi có phần tiến triểm hơn trứơc đó là kếtết quả của một sự cố gắng nhưng tôi đãbỏ ra nhiều.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



