Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010
25/06/2010
Hôm qua mình gặp lại thầy vẫn con người và dáng vóc của hôm xưa, vẫn là ánh mắt chứa chan ấy nhưng lần gặp gỡ này thầy không nhìn mình như lúc mọi người vẫn quen gọi mình là cô trò nhỏ của thầy. Điều này đâu phải lạ đối với mình và cũng đâu phải là lần đầu tiên nhưng sao lần nào cũng không vứt được cái cảm giác hơi buồn và có lẽ còn buồn hơn nữa. Sao cứ phải như người xa lạ thế kia, thầy có muốn mình chào thầy không, có muốn nhìn thấy nụ cười nữa không, mình quá chủ quan sao giờ thầy đang có một gia đình êm ấm và hạnh phúc thì cảm nhận của mình là nghĩa gì liên quan đến thầy chứ. Dối người, dối lòng như thế làm mình buồn lắm buồn như thể lần đầu tiên mình biết được sự thật và không chấp nhận nổi nó vậy. Tối ấy mình về mơ thấy thầy và còn đứng cạnh người của mình yêu sao bao nhiêu năm em vẫn không thể quên được dù xung quanh em hạnh phúc thừa đủ với mọi người. Sang năm em phải bắt đầu một năm mới với nhiều thứ lắm có nhiều việc để làm lắm nhưng chắc chắn trong đó sẽ không có việc của thầy. Hiên giờ ngồi đối mặt với lòng em thấy mình dường chững chạc hơn. Đã mấy năm trôi qua em thấy mình lớn lên nhiều lắm không còn trẻ con như trước nữa, không còn ngốc nghếch như lúc ấy bên thầy, em can đảm hơn trong tình cảm của mình và làm được nhiều việc hơn và làm được một việc rất lớn thầy có biết không....?!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét