Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

MONG MỘT LẦN ĐƯỢC KHÓC











Có một chuyện chưa bao giờ tôi dám nói, có lẽ bạn rất bất ngờ vì mơ ước của tôi vì có ai mong một lần được khóc đâu. Tất nhiên đó không phải là tất cả của tôi nhưng đôi lúc tôi đã từng ước như vậy.
Tôi đã từng cười rất nhiều, cười cho bản thân mình, cười cho mọi người vui và thấy rằng tôi đang cười nhưng có mấy ai biết được tôi phải khổ sở như thế nào để thuyết phục bản thân hé môi cười hết cỡ. Nó không dễ chịu, đã không ít lần tôi mơ tưởng mình có thể là con người hạnh phúc như sự giả tạo của mình. Đã không ít lần tôi hi vọng mình có thể được như lúc xưa vui tươi và ngây ngô dù trông thật ngốc nghếch. Và không biết đã bao lần tôi trốn chạy, trốn chạy hiện thực đang tồn tại quanh tôi, đôi lúc trốn chạy cả những khi cười vỡ lòng bên người thân và bạn bè của mình. Đôi lúc tôi lại sợ, sợ cái giả tạo kia ngày càng lớn, tôi sợ đánh mất chính tôi, còn gì bất hạnh hơn khi không được là mình. Lại có lúc tôi muốn co người lại, co lại cho thật nhỏ để không ai nhìn thấy tôi, không ai biết rằng tôi đang khóc như thế thật tốt. Còn như bây giờ, tôi không thể để người thân bạn bè thấy nước mắt tôi rơi họ sẽ nghĩ ngợi nhiều lắm.
Gió đang thổi, gió thổi ngày một mạnh dần, lạnh dần khiến cho tôi lạnh hơn, lạnh lắm và lạnh như sự cô đơn, tôi sợ nó - cô đơn, một vòng tay mà tôi hằng hi vọng và chờ đợi giờ lại âu yếm bên một tâm hồn khác, gió ơi, có phải đang thổi những bông tuyết trắng xinh kia về đây để đóng băng con tim tôi, vì ghét nó hay vì đang giúp nó, có phải rằng muốn đem nó vào cái tủ lạnh của tạo hóa cho nó đùng bị phân hủy? Hay vì muốn cho nó lập tức vô cảm chỉ còn trơ sự băng giá với tình đời, với tình yêu và những thứ tình dối trá. Tôi sợ lắm, sợ lắm sự xa lạ của anh; tôi sợ lắm, sợ lắm sự nhớ nhung và vô cùng vô cùng sợ chờ đợi anh - một điều tôi không biết là tốt hay xấu!
Phải chi tôi là nàng Tấm, được một lần nếp mình trong vỏ thị, tôi xin vĩnh viễn trở thành linh hồn cho quả ấy sẽ không bước ra đâu - tôi sẽ không ném mùi trần thế.
Tôi nhìn thấy đôi cánh của một chú chim non đang bay trên bầu trời. Đôi cánh tập tành kia làm tôi thấy đau xót và tủi phận vì tôi giống nó, tôi đang chập chững bước vào đời như chú chim ấy đang tập bay giữa nền trời cao rộng. Nó cũng nhỏ bé và mong manh. Một làn gió nhẹ làm nó chao đảo. Nó bay một mình, một mình thôi, chỉ có một mình...,...,nó đang khóc, khóc rất nhiều,...đồng cảm và hiểu được vì sao nó khóc...Cơn mưa ấy đã ùa đến, chim ơi mầy bay về đâu, sao cứ loay hoay chỗ ướt át lạnh lùng đó, phải rồi làm sao mầy bay nỗi khi chỉ có một mình mầy trong cơn giông tố, mầy sợ hãi và bối rối lắm phải không, mầy biết đấy nhà tao là một tổ ấm nhưng...làm sao... tôi dám quay về.
Phải chăng nàng Đại Ngọc đã hóa kiếp cho thân tôi vì nặng tình cậu Bảo nên lại nhờ tôi khóc tiếp cho nàng! Giáng Châu xuống trần dùng nước mắt trả nợ cho Thần Anh còn tôi sao tôi không tìm được lí do nào cho mình, tôi dùng nước mắt của mình trả nợ cho ai dây?!
Hững cánh hoa ấy. Hững cánh hoa chỉ vừa bắt đầu tung ra, một nhị hoa còn e ấp, thế mà sương rơi chi cho tình cờ vào khe hở nhỏ nhoi kia làm ướt nhị hoa, nhuốm lệ cho hoa. Rồi ong bướm. Bay vào. Mật ngọt thuần khiết dâng lại cho đời, hoa sẽ cảm ơn hay oán hận, cảm ơn đã lưu lại vị ngọt đời tôi hay oán hận vì đã cướp đi giọt nước mắt đầu đời.
Cuộc đời ơi! Đây là thiên đường hay địa ngục. Anh là thiên thần hay ác quỷ. Tôi là ai???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét