Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

Thế gian này có còn tồn tại những thiên thần. Có còn không? Tôi không biết một ngày mai nào đó mọi thứ tốt đẹp bên tôi còn xót lại hay không. Không thể diễn tả nỗi tâm trạng lúc này ra sao nữa. Dường như có mãi một nỗi buồn mà tôi không bao giờ vứt bỏ được. Trời ơi! Tôi ứơc tôi biết được bản thân tôi buồn cụ thể là vì cái gì với tôi đó là một niềm hạnh phúc. Ở chung với những con người hiện tại, tôi bất mãn ghê gớm nó làm tôi khao khát cảm giác trở về với mái ấm của mình, trở về vòng tay yêu thương, chăm sóc chu đáo của cha mẹ. Tôi chợt nhớ họ. Đột nhiên toi có một điều ước hết sức xấu xa... đó là tôi chẳng cần phải đi học mà vẫn tự mình có thể tồn tại, tôi sẽ lập tức nghĩ học để trở về nhà có lẽ nó sẽ mau chóng làm tôi chán ngán nhưng tôi thật lòng rất không muốn ở chung với họ nhưgn vì cuộc sống và hi vọng mà tọi đành... Dù tôi hiểu được vì sao thái độ cư xử và "số lượng" tình thương mà họ dành cho tôi là vì sao nhưng tôi lại không thể thông cảm... vì có thể tình yêu thương tuyệt đối của cha mẹ dành cho tôi làm ôội không thể chấp nhận nỗi.
"Tháng này mình lại phải loại khá. Mọi cố gắng của mình đã không còn gì để nói". Tôi buồn lắm! Có phải vì thầy chấm điểm nhầm nhưng tại sao lại xóa bỏ con điểm lớn mà thay vào con điểm nhỏ thầy có biết chỉ bằng một dấu gạch thôi thầy đã xóa cái tôi gọi là hi vọng và cố gắng nhưgn tôi làm sao... làm sao ... đó là một bài văn mà tôi đã làm bằng tất cả tâm huyết, tôi chỉ còn hi vọng duy nhất ước gì thầy biết được những gì tôi đang nghĩ Thầy ghi rồi nhưng sao lại xóa... TÔI GIẬN CHÍNH MÌNH!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét