Cuộc sống của tôi luôn tồn tại những mâu thuẫn, mâu thuẫn từ những gì đang xảy ra xung quanh tôi, từ những người thân bên cạnh tôi và điều đặt biệt là mâu thuẫn xảy ra từ trong chính bản thân của tôi mà tôi không thể nào tự giải quyết được! Tôi sợ cái mâu thuẫn đó lắm vì nó làm tôi do dự nhiều thứ và có đôi khi tôi không được là chính mình! Tôi mâu thuẫn với những gì người khác cần và những gì tôi thích, nhiều nhiều và nhiều lắm! Tôi phải làm sao? Khi tôi vui thì tôi hát nhưng khi tôi đau tôi không được khóc hay vì tôi không dám khóc! Giọt nước mắt của tôi không thể tùy tiện tuôn ra vì tôi không sống một mình. Mẹ cha tôi luôn bên cạnh động viên tôi vượt qua tất cả nhưng điều đó càng làm cho tôi thấy không xứng đáng, không xứng đáng với sự hi sinh và những gì cha mẹ dành cho tôi.Một năm mới lại chuẩn bị đến tôi không biết nên vui hay buồn. Tạm gác lại những dòng tâm sự tại đây!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét