Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009


Tại sao mình không thể...blog của mình - tâm huyết của mình mà...không thể để mọi người biết được suy nghĩ hiện tại của mình. Cho dù người đó có hành động thân mật như thế nào đi chăng nữa thì Trái Đất mãi mãi không thể trở thành Mặt Trời. Người này thì không thể thay thế cho người kia được...cho dù có nói gì đi chăng nữa. Hôm nay mình không đươc vui, mọi thứ trong cơ thể cứ muốn tuôn ra, tuôn ra cho hết mình thật không hiểu hằng ngày mình cười cười nói nói vì cái gì nữa hình như không vui. Những thứ mình gọi là huyền thoại giờ sao thật mong manh quá, mong manh như sương. Trái tim mình, kí ức mình luôn hiện hữu những kí ức gì đó quen thuộc, một cảm giác quen thuộc nhưng hoàn toàn không xác định được cái mung lung đó là cái gì nữa. Á..Á...Á...........Á.............! thật khó chịu, ước gì có một cái gì đó đập thật mạnh vào đầu mình và có đủ sức loàm mình tỉnh táo hơn trong mọi việc. Ối Trời! tháng này lại có nguy cơ loại khá mọi cố gắng của mình hình như không xảy ra người đó làm sao mà hiểu được chứ lại cho mình vì mấy chuyện linh tinh...! Chán wá đi!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét